Trẻ hóa từ V-League

Nếu đội bóng nào của V-League cũng có ông chủ như bầu Đức, HLV như Miura, thì có lẽ, việc trẻ hóa các đội tuyển quốc gia chẳng có gì phải lo lắng. Nói cách khác, muốn trẻ hóa đội tuyển thì cứ lo trẻ hóa V-League thay vì phải áp đặt một quan điểm trẻ hóa mà chẳng tìm đâu ra người để ông Miura gọi lên tuyển.

Cứ lấy thất bại của đội tuyển tại AFF Cup thì rõ. Chúng ta kém nhất ở khâu phòng thủ, nơi mà cặp trung vệ người thì già, người thì non kinh nghiệm, ấy vậy mà chẳng có phương án thay thế nào tốt hơn. Không có người thì ông Miura đành phải dùng và chấp nhận mọi rủi ro.

Tiền vệ Minh Vương của HAGL được cho là cầu thủ “cây nhà lá vườn” trẻ nhất V-League 2014.

Vấn đề trẻ hóa V-League cũng vậy. Nếu VFF làm quyết liệt, họ có thể đưa ra các quy định về đăng ký cầu thủ một cách cụ thể thay vì cứ hô hào chung chung. Ví dụ, các CLB phải có 30% cầu thủ “do nhà trồng được”, tức là có hợp đồng đào tạo 4-5 năm. Hiện nay, đa số các CLB đều đủ 3 tuyến trẻ nhưng phần lớn là đi mượn hoặc làm chiếu lệ chứ không dùng được. Với quy định đó, khâu đào tạo sẽ được chú trọng hơn.

Hoặc ví dụ, mỗi CLB phải đăng ký ít nhất 30% cầu thủ U23 và trong mỗi trận đấu phải có ít nhất 1-2 cầu thủ đã đăng ký. Với quy định này, dù các CLB có nhiều tiền đến đâu thì cũng phải dùng cầu thủ trẻ do mình đào tạo chứ khó mà tìm mua cầu thủ U23 vốn sẽ phải chịu tiền bồi thường cho nơi bán. Như vậy, những nơi đào tạo trẻ tốt cũng sẽ “mát lòng” khi không bị thiệt thòi vì “nghèo”.

Tóm lại, mỗi nền bóng đá có một đặc thù và quy định ra sao là thuộc thẩm quyền của VFF, miễn là đứng trái luật FIFA. Cơ chế thị trường như bóng đá châu Âu vẫn có những quy định ở từng giải đấu nhằm phục vụ cho sự phát triển của bóng đá quốc gia, thế thì tại sao ở một nơi vẫn đang được điều hành bằng những mệnh lệnh hành chính thì lại không thể áp dụng các quy định để trẻ hóa V-League trong khi lại sẵn sàng cắt giảm ngoại binh mạnh tay.